Giữ cái đang chạy được, tắt cái không — theo luật viết trước, không theo cảm giác.
Chọn lọc là việc khó nhất, vì nó đòi hỏi giết thứ mình vừa làm ra. Ai cũng thấy nhóm quảng cáo của mình “sắp tốt lên”. Luật viết trước lúc còn tỉnh táo là thứ duy nhất cứu được anh/chị khỏi chính mình.
Máy chấm giữ hay tắt
Nhập số của một nhóm quảng cáo — máy đối chiếu với BE-CPA và học phí trần.
Bao nhiêu lần BE-CPA thì đủ dữ liệu để kết luận.
Phán quyết
CPA thực tế = Đã tiêu ÷ Số đơn · Học phí đủ = Hệ số × BE-CPA
CPA thực tế
—
Ngưỡng hoà vốn
—
trả hơn là lỗ
Đã tiêu / học phí đủ
—
đủ dữ liệu để kết luận chưa
Lãi / lỗ nhóm này
—
trước chi phí cố định
Nhập BE-CPA và số đã tiêu để máy chấm.
Luật chọn lọc của tôi
Viết trước, ký với chính mình. Đang chạy mới nghĩ ra luật thì bao giờ cũng nghĩ ra luật có lợi cho việc chạy tiếp.
Ví dụ: đã tiêu 3× BE-CPA mà chưa có đơn nào · hoặc CPA vượt 1,5× BE-CPA sau khi đã đủ học phí.
Ví dụ: CPA dưới BE-CPA và giữ được 3 ngày liên tiếp.
Không giới hạn số lần thì cái gì cũng thành cơ hội cuối.
Tiền đã tiêu không phải lý do để tiêu thêm. “Đã đổ vào đây 5 triệu rồi, tắt thì phí” — đó là cái bẫy tâm lý cổ điển. Năm triệu đó mất rồi dù anh/chị tắt hay chạy tiếp. Câu hỏi đúng là: với đồng tiếp theo, đây có phải chỗ tốt nhất để đặt không?
Workbook 08/10 · Bộ 2 Quảng cáo — từ tư duy tới scale
Nội dung anh/chị điền được lưu ngay trong trình duyệt máy này, không gửi đi đâu cả. ← Về bộ Quảng cáo · hoc.letandao.com